• Uncategorized
  • 0

Vào trong hoang dã – Jon Krakauer

Tháng 8-1992, những người săn nai tìm thấy cái xác đã phân hủy của một thanh niên trong chiếc xe buýt bỏ hoang tại vùng rừng núi Alaska hẻo lánh. Nạn nhân đã chết đói.

Lần theo cuốn nhật ký sơ sài, những tấm ảnh tự chụp và lời nhắn SOS gắn trên thành xe, cảnh sát phát hiện danh tính kẻ xấu số là Chris Jonhson McCandless. “Chúa ơi, cậu ấy là một chàng trai tuyệt vời”, người Mỹ bàng hoàng bởi câu chuyện của Chris.

Điều gì đã khiến một sinh viên tốt nghiệp loại ưu, một vận động viên xuất sắc sinh trưởng trong một gia đình giàu có, từ bỏ tất cả để đổi lấy cái chết thê thảm đến vậy? Chris – người anh hùng trẻ tuổi sống đến cùng lý tưởng của mình, hay một kẻ bỏ mạng vì sự non nớt, ngạo mạn và bất cẩn? Hành trình của Chris Johnson McCandless, mối hoài nghi và những ý kiến trái chiều ấy đã được tái hiện, phân tích và lý giải trong “Into the Wild” của nhà báo Jon Krakauer, người đã dành ba năm để lần theo hành trình biến mất trong hoang dã của McCandless.

Chris Johnson Mc Candless sinh ra trong một gia đình trí thức tại Atlanta, bố là chuyên viên cao cấp của NASA, một người tham vọng, uy quyền và thành đạt. Với “những tài năng kỳ lạ và một ý chí mạnh mẽ khác thường”, Chris dễ dàng vượt qua trở ngại về trường lớp, nhưng mặt khác, cá tính mạnh mẽ có phần cực đoan thừa hưởng từ người cha lại khoét sâu hố ngăn cách giữa cậu với gia đình.

Say mê các tác phẩm của Lev Tolstoy, đặc biệt ngưỡng mộ cách mà nhà văn vĩ đại từ bỏ cuộc sống giàu sang để phiêu bạt giữa cảnh khốn cùng, Chris quyết tâm đi theo chủ nghĩa khổ hạnh và quan niệm đạo đức khắc kỷ của Tolstoy. Sau khi tốt nghiệp ĐH, Chris cắt đứt mọi liên lạc với gia đình, quyên $24.000 trong tài khoản cho OXFARM, bỏ lại chiếc Datsun vàng giữa công viên quốc gia, châm lửa đốt toàn bộ số tiền trong ví, và dấn sâu vào những miền đất hoang dã.

Ba lô trên vai, với cái tên mới tự đặt – Alexander Supertramp (Alex – Kẻ du hành vĩ đại), và khao khát trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ, Chris lang thang khắp nước Mỹ, chèo thuyền băng qua biên giới Mexico và sống sót trong nhiều ngày chỉ bằng quả cây dại. Tháng 4-1992, cậu thực hiện chuyến đi hằng ấp ủ: tiến về Alaska để sống giữa nơi không một bóng người.

Tạm gác sang một bên cái kết bi kịch và những dằn vặt về gia đình, xã hội, câu chuyện của Chris gây xúc động trước hết và mạnh mẽ nhất bởi hành trình đi để trải nghiệm và khám phá. Người ta thường tự hỏi điều gì khiến hàng triệu thanh niên trên khắp nơi trên thế giới từ bỏ hình thức du lịch truyền thống, trở thành những backpacker bị hút theo tiếng gọi của chốn thâm sơn cùng cốc? Một phần câu trả lời có thể tìm thấy qua hành trình theo chân Chris. Đó, có thể giản đơn là sự thôi thúc mãnh liệt của một bản năng mạnh mẽ hướng tới vẻ đẹp yên bình sâu lắng giữa miền hoang dã, hay nỗ lực truy tầm đến cùng cái Tôi-tự-do-đích-thực.

Nhiều người tự hỏi, liệu Chris có phải là dấu hiệu cho sự hình thành một thế hệ tín đồ mới của Beat Generation, những người trẻ quay lưng lại với xã hội vật chất và lấy những chuyến đi làm lẽ sống? Tuy nhiên, Krakauer lại lý giải hiện tượng Chris theo một cách khác trong chương số tám có tên Alaska – vùng đất khắc nghiệt thường đồng nghĩa với hai từ KHÁM PHÁ trong ý niệm của người Mỹ .

Bằng cách điểm lại chân dung những kẻ từng đến và mất hút trong lòng Alaska, Krakauer đưa ra mẫu số chung cho Chris và những người hướng đến vùng đất này – “đến với hoang đã để chữa trị vết thương”. Với Chris, chuyến đi Alaska là để tìm lại khả năng dung thứ với bản thân, với gia đình và một thế giới vật chất ngày càng trở nên tàn nhẫn trong cái nhìn của cậu. Chris sẵn sàng trở về sau bốn tháng đơn độc giữa núi rừng, nhưng cậu không thể vượt sông do đã vứt bỏ bản đồ, la bàn cùng tiền và đồng hồ – những dấu hiệu của nền văn minh, sau đó chết vì ngộ độc trong những ngày chờ nước rút.

Được coi là Người phát ngôn của kẻ đã khuất, vì vậy Krakauer đưa ra nhiều hướng lập luận để bảo vệ kết cục buồn của Chris khỏi những lời chỉ trích. Tuy nhiên, từ góc độ của người đọc khách quan và những kẻ ưa du hành, câu chuyện của Chris một lần nữa gợi lại mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên, và rằng niềm kính ngưỡng tạo vật đôi khi chưa đủ để giúp ta tồn tại giữa chốn hoang dã.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Điền kết quả đúng yêu cầu

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.